310-863-5389

Thử thách mỗi tuần 1 cuốn sách của năm 2017 lại tiếp tục bị thất bại, chỉ được 37/52 cuốn. Lý do chính là vì mình quyết định đọc sách khoa học - tâm lý bằng tiếng Anh và thường ngâm tầm 3 tuần đến 1 tháng mới hết 1 cuốn hiuhiu. Không biết có phải do sức ép thời gian và nhuận dịch thấp quá nên chất lượng sách dịch tiếng Việt có vẻ thấp, đặc biệt là sách phi hư cấu dạng best-sellers, đọc tới đọc lui không hiểu gì cả. Sai từ chuyên ngành nhiều, chưa kể dùng từ Hán Việt sai chỗ hoặc dịch chưa mượt mà. Truyện dịch trừ những cuốn siêu cổ điển, được các dịch giả cứng dịch hoặc được hiệu đính đi hiệu đính lại vài lần thì đỡ hơn, còn các truyện được xuất bản độ 3-4 năm trở lại đây thì tốt nhất là nên đọc ngôn ngữ gốc. Nhưng tổng kết lại thì...

Fahrenheit 451

Tôi đã giật mình khi nghe đến lời giới thiệu cuối sách trên Audible của cuốn Fahrenheit 451 (451 độ F): bản quyền lần đầu tiên được ký năm 1953. Có điều gì nhầm lẫn ở đây hay tác giả Ray Bradbury là người có tài tiên đoán? Những gì xảy ra trong cuốn sách "giả tưởng" những năm 50 lại vẽ nên bức tranh chân thực đến sống động của năm 2017: sách bị đốt bỏ, bị bức chết, mass media thống trị đầu óc con người. Họ không cần và cũng không muốn suy nghĩ, bởi những gì cần đọc từ sách thì nay đã được tóm lược trong các video clips ngắn ngủn. Họ không có cả thời gian để nghĩ vì tất cả mọi khoảng trống đều bị truyền hình lấp đầy. Con người bị bội thực thông tin, mà thực ra là bội thực với toàn những điều nhảm nhí, vô thưởng vô phạt. Còn sách á, nguy hiểm lắm,...

8285641659

Ăn hỏi

– Dạ con cảm ơn thầy! – Trời trời, giờ ni mà hắn còn gọi tui là thầy nữa – À thì hắn gọi theo kiểu miền Bắc thầy là ba đó anh kìa Cứ mỗi lần nhớ lại đoạn này là hổng nhờ ai cù mình cũng cười ngoác mồm tận mang tai và mặt thì tự dưng đỏ lựng. Tự nhiên mình được ông chồng, lại lời thêm ba thêm mẹ thêm anh chị và một cô cháu vô cùng dễ thương lí lắc, sướng quá trời sướng, mỗi tội vẫn…chưa quen miệng. Hổm bữa qua lại Nhật, gọi về gặp bạn đúng lúc mẹ đi vào, mình theo thói quen vẫy tay dõng dạc: “Dạ con chào cô!”. Sực nhớ ra, đang lí nhí “í lộn, con chào mẹ” thì hai mẹ con bạn đã nắc nẻ cười :((( Mà kỳ thiệt kỳ, sao bản gọi ba má mình bằng ba má ngon ơ vậy ta, hông biết là tập từ bao giờ mà lẹ...

219-939-0993

(210) 409-6913

Cuối tuần trời mưa, cớ thiệt hay để lười biếng bánh bèo. Con bé hết lôi cọ màu ra vẽ vời hoa lá các kiểu rồi nấu nướng trà bánh rồi mở anime Ghibli bạn tải lên sẵn dropbox cho ra coi. Hôm nay chọn "From Up On Poppy Hill" (コクリコ坂から) nha, lại còn thử thách bản thân xem không phụ đề để đỡ cắn rứt vì hông chịu học bài luyện JLPT. Phim hoạt hình của Ghibli lúc nào cũng làm mình khóc hết nước mắt xong lại quay ra cười sái quai hàm. From Up On Poppy Hill kể chuyện thương nhau của Shun và Umi - hai em cao trung trường Isogo ở Yokohama, đáng yêu dễ thương kiểu gà bông, đủ mọi sắc thái từ giả vờ làm kiêu, đến ngại ngùng, đến quan tâm giúp đỡ nhau, đến ấp úng lời tỏ tình. Mãi cho đến khi Shun phát hiện mình là con riêng của ba Umi... Điểm mình thích...

8647479311

Thức dậy sau chuyến ngủ chập chờn trên bus đêm từ Osaka trở về, Tokyo hiện ra trước mắt trong veo lấp lánh trong nắng mai. 7h sáng thứ Hai, Ginza hẳn là chỉ mới vừa chìm vào giấc ngủ sau những hội hè cuối tuần. Lác đác vài tốp nhân viên văn phòng cúi rạp người chào nhau và chào bác tài xế trước khi bước lên xe buýt đưa đón của công ty. Sakura ở đây đã nở rộ, sớm hơn Kansai những một tuần. Thành phố hiện đại, nhà cao tầng khắp nơi mà lạ lùng, cứ rộn ràng tiếng chim hót là sao. Balo trên lưng và valy kéo tay, nặng đến thế mà tôi cứ chậm chạp rề rà bước tới bước lui mãi không chịu đến ga bắt tàu về nhà. Đầu mới chỉ ước giá có bạn bây giờ để cùng uống 1 tách caffè và ăn 1 chiếc bánh kẹp panino kiểu Ý, thì tay đã nhanh...

(360) 832-3675

fruit strainer

Tôi đã nghe về bộ phim này nhiều lần từ lâu lắm đến nỗi không còn nhớ là bao giờ nữa. Nào là phim tâm lý học xuất sắc, nào là phim chi phí cực thấp bối cảnh cực hẹp. Ấy vậy mà mãi đến hôm nay tôi mới tìm xem, để rồi bị cuốn hút từng giây một, từng khung hình một, cho đến khi hết phim tắt máy, tôi vẫn xúc động. Tôi thấy bản thân tôi, thấy chúng ta, và thấy cả ước vọng của mình trong đó. Ước vọng về một nơi lẽ phải dựa trên lý tính và nhân đạo. Phim mở ra theo ánh mắt một người bước chân vào toà án, đi ngang qua một phòng xử nơi người ta đang chúc tụng nhau vì thắng kiện, đi vào phòng xử cạnh đó khi toà vừa kết thúc phiên xử - một vụ con trai giết cha quá rõ ràng, chứng cứ rành rành không còn gì bàn...

Thư ba gửi Jackson Pollock năm 16 tuổi (1928)

Gửi Jack con trai yêu dấu, Cũng đã một thời gian rồi từ khi ba nhận được thư báo khoẻ của con. Nhận được thư từ cả năm anh bạn trẻ Charles, Mart, Frank, Sande và Jack khiến ba tự hào và nghẹn ngào một chút. Những lá thư của bọn con thấm đẫm cuộc sống, đam mê, hoài bão, và tình anh em bằng hữu tốt đẹp. Trái tim già cỗi của ba được lấp đầy niềm vui sướng và khiến ba cảm giác mình thành "trâu già" thật rồi. Jack này, ba rất vui khi biết được cảm xúc của con về công việc mùa hè và về năm học sắp đến. Bí mật của hạnh phúc là phải tập trung vào niềm đam mê tìm tòi học hỏi trong cuộc sống, trong thể thao và những ngày tươi đẹp, trong học tập, trong những người bạn đồng khoá, trong những điều nho nhỏ của tự nhiên, những con côn trùng, những con...

(937) 441-0085

Nhớ một chiều 30 Tết, tôi hớt hơ hớt hải rời trường ngay khi vừa nộp bài thi môn cuối để ra Narita cho kịp chuyến bay về quê ăn Tết, rồi sau đó hụt hẫng khi chuyến bay quá cảnh Thượng Hải bị hoãn 1 ngày do sương mù. 1 ngày? thế thì tôi cũng sẽ nhỡ luôn chuyến Saigon-Đà Nẵng sáng mùng Một. Đêm xuống, sân bay vãn dần, chỉ có đám hành khánh Trung Quốc cùng chuyến với tôi là vẫn kiên quyết nhặng xị đòi giải quyết chuyện trễ nãi. Con bé tôi chán chường, thất thểu lôi valy to uỳnh ra một góc ngồi thu lu chờ phép màu. Phép màu đâu chưa thấy, chỉ thấy cả sân bay cứ rùng lên vì động đất. Đầu tự nhủ phải mạnh mẽ lên, mà sao nước mắt lại cứ thế lăn dài. Sau cùng thì phim sến cũng kết thúc có hậu, con bé cũng bắt được chuyến bay quá cảnh...

(212) 678-0315

Tôi lật giở những trang cuối cùng của cuốn sách trong kindle, nghĩ ngợi một lúc rồi ngước lên hỏi bạn soulmate: - Anh nè, những đứa trẻ chẳng phải là chịu bất công ngay từ khi chưa được sinh ra hay sao? Từ đầu đến cuối là cha mẹ được lựa chọn xem có sinh hay không, rồi sinh ra thì có gửi nhà trẻ hay không, rồi cho con cái chơi với nhóm bạn nào,... Tụi nó đã không được lựa chọn sinh ra, không được phát triển tự nhiên theo ý mình, mà lớn lên còn phải chịu trách nhiệm báo hiếu, đền đáp, làm vui lòng cha mẹ. Tại sao vậy? Giờ nếu mình sinh con thì chẳng phải là quyết định ích kỷ của mình hay sao? Bạn nhìn tôi bối rối rồi trả lời: - Anh không biết nữa. Mình cứ cố gắng làm những điều tốt nhất thôi. Mà chính xác là em sợ điều gì? - Em...

Morning survival kit 1 - chuyện thời trang

Lại tiếp tục chủ đề dậy sớm. Sau bí kíp dùng app Sleep Cycle để mỗi sáng dậy dễ dàng và thoải mái hơn, cộng thêm sleep pattern ổn định cho người khoẻ khoắn, hôm nay mình sẽ nói tiếp về chuyện-cô-gái-nào-cũng-biết-là-chuyện-gì-đấy: chuyện áo quần :D Cũng lâu lâu rồi mình có đăng cách sắp xếp tủ quần áo của mình, và mới đây thì share bài về nghệ thuật sắp xếp đồ đạc quần áo nhà cửa. Mục đích là sắp xếp sao cho tiện lợi khi sử dụng, mọi thứ theo guồng, mình không cần phải nghĩ nữa. Đặc biệt sáng sớm ngủ dậy mình hay đầu óc lơ mơ, thể nào cũng quên tới quên lui cái gì đấy nếu không chuẩn bị trước và làm theo quy trình. Hôm sau mình sẽ viết về skincare routine và bento preparation nhé, còn hôm nay chỉ về áo quần thôi :) 1. Sắp xếp quần áo: Tủ kéo: Mình chỉ xếp (cuộn) underwear, tất,...